Saturday, November 9, 2013

Ông Nguyễn Thanh Chấn: "Có ĐT di động nhưng không biết dùng".

Ông cũng không chú ý lắm đến việc đó

Ông Nguyễn Thanh Chấn:

Huyện Việt Yên. Tôi lấy một sợi dây quấn quanh cổ rồi lấy bàn chải xoắn. Vào tù từ những năm 2003. Tôi cũng bỏ ý định tự vẫn nhưng rất buồn. Ông Nguyễn Thanh Chấn trong cuộc chuyện trò chiều 7/11 (Ảnh: Tuấn Nam) Nhắc về việc ông đã 2 lần trầm mình trong tù nhưng bất thành.

Nói về những dự định trong thời kì tới. Về mẹ già. Về lần tự tử thứ hai. Ở Việt Yên.

Con cái còn bé nhưng giờ về đã có cháu nội. Ông Nguyễn Thanh Chấn nở nụ cười vui vẻ và xin phép mọi người dừng câu chuyện để ông mang lễ đi thắp hương bố mẹ vợ đã mất khi ông còn ở trong tù.

Ông Chấn cho hay: “Khi thì lấy cung vào đêm. Ông Chấn tâm tư: “Bây giờ về có tuổi rồi. Ông Chấn cho hay giờ vẫn bị đau đầu và chứng đau đầu này đã theo ông từ trong tù ra. Sau đó. Ông Chấn san sớt: “ Lần tự tử trước nhất là khi tôi đang bị tam giam để lấy cung. Đồ xát gạo cũng đã cũ đi không dùng được nữa”.

Kể về thời kì lấy cung. Rồi buông xuôi mà không được”. Chiếc điện thoại di động trước nhất của ông Chấn sau khi ra tù (Ảnh: Tuấn Nam) Khi được hỏi về thái độ của những người trước đây đã từng “căm thù” ông vì nghĩ rằng ông là hung thủ.

Giờ con cái đưa cho một cái điện thoại di động nhưng không biết dùng". Lúc nào cũng nghĩ về quê hương.

Thấy thế. Toàn cảnh vụ ông Nguyễn Thanh Chấn bị xử oan ÁN OAN 10 NĂM Trong những ngày này. Sau đó. Chúng tôi tìm đến nhà ông để nghe những tâm tình của ông về cuộc sống của mình

Ông Nguyễn Thanh Chấn:

Ông Chấn cười gượng. Khi được hỏi về lý do muốn tự tử. Ngày chưa bị bắt đi tôi còn đi xe ngựa và có cửa hàng xát gạo. Nghĩ cứ muốn buông xuôi. Nhớ lại khoảnh khắc ở phiên tòa xét xử sơ thẩm. Ông Chấn nói: “Trong lần đầu ra tòa tôi có cãi nhưng không biết cãi thế nào để không bị ngồi tù.

Câu chuyện với chúng tôi cũng dần về cuối chiều. Khi công nghệ chưa phát triển. Ông Chấn nói. Câu chuyện của ông Nguyễn Thanh Chấn (SN 1961.

Sức khỏe đã yếu đi nhiều. Không có vấn đề gì cả”. Tôi nghĩ đau đầu.

Nghĩ đến truyền thống gia đình. Anh em có bảo với tôi rằng: “Thôi. Khi ngủ thiếp đi thì thôi nhưng khi thức. “Được anh em khuyên ngăn. Cơ quan công an không đưa tôi về hiện trường xảy ra vụ án để thực nghiệm hiện trường mà dẫn đến một nơi khác để thực nghiệm và ghi hình”. Gặp nhau. Những người anh em cùng ở với tôi nửa đêm đang ngủ nghe tiếng như thế đã dậy can ngăn”.

Nghĩ cảnh cùng cực. Tạm giam. Kệ. Đến lúc hết thở. Nhiều lúc nằm trằn trọc. Lúc ngoảnh lại thấy mẹ và vợ con cứ khóc lóc”

Ông Nguyễn Thanh Chấn:

Xã Nghĩa Trung. Mọi người càng kinh ngạc hơn khi nhân vật chính trong các câu chuyện của họ đã từng hai lần trẫm mình và thoát khởi bàn tay “tử thần” trong gang tấc.

Bắc Giang) – người trở về sau 10 năm tù đã trở thành đề tài của người dân thôn Me. “Đến giờ tôi cũng có biết dùng máy điện thoại di động đâu. Giờ. Ông Chấn cho biết từ hôm về đến giờ. Ngựa đã bán đi rồi. Cháu ngoại. Giọng thở nghe è è.

Ông Chấn cho hay: "Tôi cứ đập đầu vào tường. Tội gì hành tội bản thân mình”. Ngày chưa vào tù thì cả nhà chỉ có máy điện thoại để bàn. Ông Nguyễn Thanh Chấn cho hay: “Sau khi bị bắt. Lúc thì lấy cũng vào sáng hoặc chiều. Ông Chấn đã bỡ ngỡ khi cầm trên tay chiếc điện thoại rất mực căn bản. Anh em trong buồng cũng can ngăn. Sau 1 ngày có quyết định hủy 2 bản án phúc thẩm.

“ Từ hôm về. Đến đâu thì đến. Sơ thẩm và điều tra lại từ đầu vụ án của ông Chấn. Con thơ và vợ”. Lúc đi. Tôi có gặp cậu của chị Hoan (chị Nguyễn Thị Hoan - nạn nhân trong vụ án) ngoài đường. Điện thoại di động vẫn là thứ xa lạ với người nông dân Bắc Giang này nên khi ra tù.

Anh em bắt tay và hỏi thăm sức khỏe của nhau. Ông Chấn cho hay.

No comments:

Post a Comment