Lấy chồng thì theo chồng nên bà quyết ở lại làng Yên này để tiện chăm chút mồ mả cho ông
Hình như căn số khăng khăng bắt bà phải chịu cảnh côi cút. Nơi trú chân rốt cục của bà Chen là một ngôi nhà rất đặc biệt.
Đầu gối sưng tấy. Thì chí ít cũng để cho bà có được một người chồng dựa vào lúc ốm đau. Cái dáng lầm lũi của bà như muốn đổ ụp xuống. Bên trong nhốt hai con gà.
Truân chuyên khi đã hai lần làm dâu mà vẫn không có được một mụn con. Nhà cũng có 4 bậc thang lên xuống. Nơi bà đựng ít gạo và chút muối xin được. Một bộ ấm chén đất ố vàng và một chõ đồ xôi phủ đầy mồ hóng đen kịt. Đôi khi bà cũng được ăn cơm với trứng do hai con gà nuôi dưới gầm sàn đẻ.
Xôi rượu. Khi còn khỏe nó tự dựng được. Những người hàng xóm già đã ra về hết. Những bữa cơm thịnh soạn nhất của bà Chen là khi nhà hàng xóm có cỗ bàn.
Một chiếc bát. Mong ước lớn nhất của bà trong phần đời còn lại là khi chết đi sẽ được láng giềng làm tang lễ tươm tất. Chiếc hòm gỗ bạc phếch màu sơn là nơi chứa cả gia sản của bà Chen. Gọi là nhà vì đó là nơi ở của một con người. Nhưng với diện tích rộng chưa đầy 6m2. Cuộc hôn nhân lần thứ nhất ở xóm Trại Ổi. Phía dưới thay vì nuôi một con trâu hoặc để đồ đạc giống như các gia đình khác thì chỉ được quây toàn tre gai nham nhở.
Bà Chen được mọi người se duyên rổ rá cạp lại với người đàn ông ở xóm Yên này. Không người thân thích. Không con cháu. Ngoại giả. In bóng hình ngoằn nghèo như chính thế cục bà lên bức vách mục nát của ngôi nhà.
Nào ngờ khi bà vừa sang tuổi 40 thì chồng mất. Ngày chồng mất bà phải lẳng lặng bước ra khỏi nhà chồng mà không có một tí vốn dĩ nào.
Trông nó giống như một cái “chuồng chim”. Hiện giờ. ”. Bi cảm hoàn cảnh nên họ để dành cho bà một đĩa lòng thịt. Tất chế độ mà bà Chen có được là suất tiền trợ cấp vẻn vẹn 180 nghìn đồng/tháng.
Được lợp tấm bờ lô ximăng nhưng vách nứa mục nát. Ngay cả hai bộ váy áo Mường cũng là do bà Bùi Thị Có trong hội người cao tuổi và đồng hương xóm Trại Ổi cho. Những ngày bị bệnh khớp hành hạ. Những tưởng ông trời đã tước đi cái quyền linh nhất của người phụ nữ. Năm 42 tuổi. Nghĩ mình phận bạc.
Nên 7 năm sau người chồng thứ hai cũng bỏ bà mà về với tổ tông. Bà chỉ biết nhờ cậy vào những người láng giềng tốt bụng. Bà còn có 2 chiếc nồi nhỏ. Chỉ còn lại một mình bà Chen trong cô độc. Từ đó đến giờ cũng đã gần 30 năm. Còn hiện nay nhà sập đều phải nhờ đến chi hội người cao tuổi giúp đỡ”. Liệm trong chiếc hòm mới vì: “thế cuộc tôi cũ lắm rồi.
Kể cả những buồn đau. Khi bóng tối của núi rừng dần buông trên ngọn tre. Những ngày khỏe mạnh bà chống gậy đi từng gia đình trong thôn ngửa tay xin từng nắm gạo nhỏ rồi lủi thủi quay về thổi cơm ăn với muối trắng. Đằng đẵng sau hơn 20 năm chung sống.
Người láng giềng thẳng thớm tương hỗ thăm nom bà Chen cho hay: “Cả nó (tức bà Chen) cũng không nhớ nổi căn nhà đã bị mưa gió đánh sập và dựng lại bao nhiêu lần nữa. 81 tuổi. Bà Bùi Thị Vin. Thế cuộc người nữ giới già xứ Mường này thực lắm khốn cùng. Bà kể: “Chiếc hòm là quờ quạng những gì bà giữ được trong suốt quãng đường đời dài vất vả từ ngày còn là con gái cho đến giờ”.
Bà trở thành góa phụ thui thủi một mình. Ngôi nhà ở sâu trong góc vườn của một người họ hàng xa.
No comments:
Post a Comment