Xen lẫn trong đoàn người sơ tán có cả xe chở lính. Cả chăn. Khắp nơi vang lên tiếng hát. Toàn nhà máy với vài nghìn công nhân quốc phòng và bộ đội hầu như thường ngủ. Giết chóc dân lành. Đây là nhiệm vụ chính của tiểu đoàn. Luyến tiếc chấp thuận cuộc chiến phía trước. Đang ráng vào sâu trong cương vực nước ta. Đêm 17-2. Quân cảnh thì thào "thương binh đấy”.
Cách đánh này tạo được hiệu quả lớn trong việc chống lại chiến thuật "biển người” của Trung Quốc. "Công binh đi trước về sau” là đặc trưng căn bản của binh chủng.
Phải giữ nghiêm kỷ luật. Khu vực tiền phương mà. Chở quân chạy rầm rập suốt đêm hướng về phía Bắc. Nhà máy Z113 đã quyết định thành lập tiểu đoàn tăng cường tiếp viện cho trận mạc Hoàng Liên Sơn.
Úp mặt xuống đất và nổ tạo ra một vùng sát thương lớn. Phần lớn thương binh của các đơn vị được chuyển về tuyến sau bằng tàu hỏa.
Tiếng pháo đại bác liên tục vọng về. Chiến tranh nổ ra thì đây là khu vực tiền phương của chiến trận.
Thế mà chỉ trong phút chốc. Quả mìn định hướng được cài thêm một lượng thuốc nổ phía sau. Không khí toàn nhà máy thật sôi sục. Vở chẳng thể mang theo trên con đường mai sau ra trận. Trước nhiệm vụ bảo vệ giang sơn thì hầu như nghìn người như một cùng hướng lên biên thuỳ. Đơn vị dừng chân nghỉ lại. Màn và phần lớn là sách. Chỉ hơn 30 km phía trước là quân Trung Quốc. Đại đội 1 tiểu đoàn 25 công binh thuộc trung đoàn 89 Quân khu 2.
Lấy nốt các thứ được cho là không ăn nhập cho vào bếp lửa. Tiếng xe chở khí tài quân sự. Nơi mà các đạo quân Trung Quốc đang tàn phá.
Công tác huấn luyện diễn ra rất khẩn trương. Tiếng đàn ghi-ta bập bùng cùng ánh lửa.
Và đó cũng là một trong những bữa ăn thịnh soạn nhất của tôi và anh em trong những ngày ở biên thuỳ.
Một môi trường hoàn toàn khác. Tôi quẳng nốt 6 cuốn sổ ghi chép mang theo từ nhà máy vào bếp. Đêm trước tiên ở tiền tuyến thật ấn tượng. Xe chở quân đưa anh em đến phố Ràng thì trời đã tối. Và cũng ngay trong ngày. Bừng bừng khí thế chống quân xâm lược. Tôi cùng hơn 300 đồng đội không một tí do dự.
Đêm tiền tuyến Chúng tôi được tăng cường cho mặt trận Hoàng Liên Sơn. Áo quần. Có lẽ vài ngày trước đó nó là một cửa hàng ăn mậu dịch. Các em chuẩn bị mang theo từ nhà máy. Đêm chia tay. Một đĩa cả rau và thịt hộp cùng đồ ăn được các chị. Tôi còn được huấn luyện cách sử dụng súng chống tăng B41. Mệnh lệnh đưa ra cho mọi người là không được tự ý đi ra khỏi khu vực đóng quân. Cùng với dùng súng AK.
Nơi nghỉ là sàn nhà bằng bê-tông trong một căn nhà 2 tầng. Cách sử dụng mìn định hướng tấn công từ trên không. Và chỉ trong giây lát hơn 300 con người đã bỏ lại sau lưng thảy. Đây là một sáng tạo của chúng ta trong những ngày đầu của cuộc chiến này. Chia nhau số đồ ăn mang theo còn lại. Kể cũng lạ thật. Đặc biệt chúng tôi còn được huấn luyện cách rà phá mìn. Cấp tốc huấn luyện Tôi được bổ sung về trung đội 1.
Cấp di tản về xuôi. Lửa bếp cũng không được lạm dụng. Ngược chiều với nó là nhiều người dân vai thồ lưng địu nhếch nhác. Hài lòng cuộc chiến lâu dài gian khổ và phức tạp để bảo vệ giang san Việt Nam. Xuất phát. Lửa từ những chiếc hòm gỗ đựng đồ. Sau khi kích hoạt mìn được hất tung lên cao. 3 năm lính chuyển từ nhiệm vụ sẵn sàng tranh đấu sang làm kinh tế Quốc phòng.
Anh em hầu như chơi ngủ được. Bữa ăn đầu tiên ở tiền phương thật đơn giản.
No comments:
Post a Comment