Khi người ta hỏi đến… thu nhập. Chỉ phụ giúp đôi chút việc săn sóc bà ngoại. Lớn lên lập gia đình. Hứa với bả sao thì làm vậy. Đến nay không tin tức gì. Không thể giúp được gì ngoài việc chọc vui bà ngoại cho khuây khỏa nỗi muộn phiền. Lúc vài quả nhãn làm quà cho bà. Đêm cứ trằn trọc trở người đau nhức. Ông Sơn không về trễ nữa. Một người lông bông. Bao lăm là quá”. Ông Sơn bối rối quay sang dụ dỗ: “Khổ thì cũng đã khổ rồi.
Nên đem lòng yêu mến. Con gái nắm tay ông. Ông giảng giải: “Nằm một chỗ. Tựa nhau mà sống thôi”. Nay chẳng những giúp ông lo được thêm cho vợ viên thuốc.
Không nghề ổn định. Cứ ngơ ngơ như một đứa trẻ. Người Cần Thơ. Ông Sơn thường xin về dăm ba tờ báo cũ cho Sen đọc.
Con lên thăm lần này không sao giờ mới quay lại. “Bả nằm một chỗ. Giúi cho ông ít tiền rồi vội vã lên xe. Lành lẽ thương mến nhau. Làm sao có thể bỏ mặc bà trong lúc gian truân thế này. Nghĩ quẩn. Nhưng bà chọn ông. Có chị láng giềng khâm phục ông.
Còn giúp ông ru giấc ngủ cho vợ. Có người yêu ông khổ. Ông thở dài: “Thương con bé đến nay chưa biết mặt mẹ.
Trốn chồng từ Đồng Nai lên tỉnh thành bán cà phê. Dù gia đình hai bên cấm cản. Bó rau với vài con khô về kho mặn. Hứa với bà ngày nào đi bán cũng đúng 3g chiều trở về. Phải duyên mới gặp. Hơn 50 năm qua. Sen sau cơn sốt ban trắng thuở nhỏ. Tui phải nhẹ nhàng. Nay già cả bệnh tật cũng phải giữ cái tình.
Lúc ông Sơn tiễn con ra bến xe trở lại quê chồng. Thương vợ tuổi già mà như con nít. Huống gì cha”. Đi bán về ế ẩm. Được nhiều người đeo đuổi. Nấu cơm xong cho cả nhà. Bà lẫy: “Mắt không thấy kim ô. Kiếm cũng được ít chục”. Phòng trọ ba người. Cơn bạo bệnh gây biến chứng khiến bà Cúc bị mù luôn đôi mắt.
Bà Cúc ngùi ngùi: “Phải chi tui lành lẽ để phụ giúp ổng”. Theo chồng tản đi tứ xứ. Tui đến mấy quán nhậu xin ca. Vợ chồng con cũng đói khổ…”. Tặng cái ti vi cũ. Ông chạy ù ra chợ mua ba gói xôi. Để bà bớt lo. Quen rồi!” - ông âu yếm đút cơm cho bà. Dù đã qua một đời chồng bà vẫn rất xinh đẹp. Gánh nặng ăn xài dồn lên vai ông Sơn. Tổ ấm của họ luân chuyển từ phòng trọ này sang phòng trọ khác.
Giúp vợ vệ sinh xong. Chung sống lâu năm. Người con gái đầu trở về. Sen cũng không khi nào đặt câu hỏi ai là người đã sinh ra mình. Bà nín đi. Ông Sơn trông nom vợ - người ông cho rằng “phải duyên mới gặp” Phải duyên thì gặp Ông gặp bà năm ông 23 tuổi.
Ông Sơn khoe: “Cũng may tui biết ca vọng cổ nên đêm nào thấy bả khỏe. “Vợ chồng tui chưa một ngày cãi vã. Họ vẫn dọn về chung sống với nhau. Ông Sơn cũng không lấy đó làm buồn. Vài lần như vậy. Phần được bù đắp bằng sự thương yêu của ông bà ngoại. Nói để bà bật lên nghe cho quên đợi chờ.
Già rồi. Ông Sơn thường để mắt những chỗ cho thuê khác rẻ hơn. Con gái không nói nổi trọn câu. Ông sẽ có thêm chút thời gian mưu sinh. Cô cháu bộ áo quần mà hơn 10 năm nay. Nghẹn ngào: “Thương bác mẹ khổ mà con thì bất lực.
Ông là người Sài Gòn. Sen học hết lớp 4 rồi nghỉ. Cười hiền khô. Một bên mắt nay đã mù. Trao cho ông bà một hình hài đỏ hỏn. Ông dối “Hôm nay bán được!” rồi lấy trong túi áo khi bịch chè.
Sụp lạy: “Nhờ bố mẹ lo cho Sen giùm con” rồi bỏ đi biền biệt. Tình cảnh.
Sợ cháu quên mặt chữ. Vì khi đến với nhau đã xác định sẽ đồng cam cộng khổ”. Không một ai lành lẽ. Người ra tận miền Bắc. Cô cháu ngoại này giờ đã 24 tuổi nhưng trí não không phát triển.
Sen khờ khạo. Đằng đẵng mười mấy năm trôi qua như vậy. Ông thường nói láo “phòng trọ mình đang ở chỉ có mấy trăm ngàn thôi”. Chừng ấy năm. Gặp rồi thì chỉ có cái chết mới chia lìa được. Vì biết người ta có lý do của họ.
Ông chuyển sang bán vé số. Nên có hôm ông về trễ là bà khóc: “Ông đi lâu tui nhớ!”. Mỗi càng ngày càng khắng khít. Biết bà Cúc bệnh nặng. Không làm gì ra tiền. Ông Sơn dặn Sen nếu thấy ông ngoại về trễ thì nói với bà ngoại “giờ chỉ mới 2g chiều.
TUYẾT DÂN Bài 4: Yêu thương bù đắp nỗi đau. Lo uống thuốc mới hết bệnh chứ khóc có bớt đau được đâu”. Một ngày của ông bắt đầu từ 4g30 sáng. Mọi thứ với em đều xa mờ phần vì đầu óc ngô nghê. Già nua. Người về Cà Mau. Trước ông chạy xe ôm nhưng xe quá cũ. Không tấc đất cắm dùi. Không nhìn được đồng hồ nhưng tui quen đợi ông nên biết đợi bao lăm là đủ. Ông mới yên tâm đi bán… Nghe chồng kể chuyện.
Nếu không bệnh bả vốn nặng càng nặng hơn”. Ông ngoại chưa về”. Ở những nơi khác.
Cảm động trước câu chuyện bà Cúc vừa thành thân nhưng không chịu nổi sự bạo hành của chồng phải bỏ nhà. Một ngày.
Bị khách chê. Rồi bà bật khóc. Gấp về Sài Gòn chăm sóc. Ba con gái của hai người tuần tự chào đời.
Khổ mấy cũng lạc quan Ông Sơn nói thêm. Đều lắc đầu không muốn cho thuê. Ông cười hiền khô: “Vợ chồng làm vậy coi sao được. Phòng trọ chưa đến 10m2 mỗi năm một lên giá. Thà ngây dại chứ tỉnh táo người ta hay tủi hờn. Đi bán. Tui phải ca một đỗi bả mới ngủ ngon. Giờ giá thuê đã là hai triệu đồng/tháng. Nhưng.
Bản thân ông Sơn cũng tật nguyền vì chứng teo cơ đã làm một bên chân ông teo lại. Đêm nào cũng ca. Lúc trẻ. Những bài vọng cổ ông yêu thích và thọc từ nhỏ.
Người con út ở Cà Mau hay tin mẹ bị tai biến. Bày cách gửi bà đến một cơ sở tình thương dành cho người già. Lại một ngày. Ngày ấy. Sợ bà buồn.
No comments:
Post a Comment