Anh xót xa nằm vật xuống giường lòng tan hoang và em đã kể cho anh câu chuyện em bị người bạn trai cũ cướp đời con gái như thế nào và sau đó em đã trở nên sở hữu của anh ta
Em từng nói với anh rằng anh đầu tư cho em nhiều như vậy có khi không nhận được gì vì bây chừ em không dám dành tình cảm cho ai nữa.
Nhưng anh không chịu buông tay rồi em đành để như vậy cũng không dám la vì sợ bị mọi người chú ý.
Thật sự anh đang rất khó xử trong khi mang chuyện anh và em đề xuất với bác mẹ anh thì thay vì vui gia đình kịch liệt phản đối và đề nghị anh phải chia tay em! Vì hai đứa sẽ không có kết quả vì những dị biệt về tôn giáo và tương khắc về tuổi tác. Đó cũng là lý do vì sao em luôn tự ti vì sẽ không có người con trai nào chấp thuận em nữa.
Một sợi dây chuyền bạc với mặt hình trái tim đã được anh tuyển lựa để dành cho người con gái anh yêu nhất. Nhưng anh không quan tâm đến chuyện đó anh vẫn chuyện trò với em hàng ngày.
Em đang rất khó xử không biết có nên đấu mối quan hệ này? Vì em nói hai người cũng yêu nhau khá lâu rồi từ hồi em học phổ thông.
Anh nghĩ như vậy sẽ chóng vánh chinh phục được trái tim em.
Trong anh sẽ là mãi hình ảnh của em cho dù sau này anh có lấy vợ! Anh chỉ tiếc rằng mình chia tay không phải vì hết yêu! Anh xin lỗi vì đã nói với em rằng: Khi em cưới đừng mời anh vì anh sẽ không đến được đâu! mặc dù anh biết em muốn anh chứng kiến em được hạnh phúc nhưng em có biết khoảnh khắc đó cũng là giây khắc anh sẽ trở thành người bất hạnh nhất! Anh đã một lần phải chứng kiến cảnh đó khi người con gái trước tiên anh yêu đi lấy chồng và anh không muốn mình lặp lại lần nữa hãy hiểu cho anh! Một lần nữa anh chúc em hạnh phúc! Cho anh gửi lời cám ơn người đàn ông đã đón nhận và thương tình em thay anh trông nom em và cùng em đi nốt đoạn đường còn lại! Anh chỉ mong người đó sẽ yêu em hơn anh! Anh chỉ mong có vậy thôi! Tạm biệt tình yêu của anh! Em hạnh phúc thì anh sẽ cũng được mỉm cười! Xem thêm các bài viết hệ trọng: Lời cuối trước khi em lấy chồng "Em phải lấy chồng đây!" Tạm biệt anh em đi lấy chồng Em đi lấy chồng.
Ngay sau ngày 8/3 khoảng một tuần là đến sinh nhật thứ 21 của em. Anh và em thỏa thuận sẽ không ngủ và nói chuyện đến sáng nhưng trong đầu anh bao ý nghĩ làm sao để hôm nay em sẽ chính thức là của riêng anh.
Khi em chuyển chỗ trọ mới lần trước nhất cũng là lần rút cục anh được tới khu em ở! Có đưa về cũng chỉ đứng ngoài ngõ. Vì một lần hờn giận em đã xé nó có lẽ đó là điểm báo cho một cuộc tình sẽ ly tán nhưng anh cũng không nhọc lòng vì khi đó anh đã có em rồi. Em đã nói chia tay nhưng vì người bạn thân của em không bằng lòng tình cảm của người bạn trai và anh ta quay lại cầu xin em tha. Em nói thích được nhận một bó hoả hồng nhưng phải qua điện hoa mới lãng mạn.
Khi đó anh mới thở phào nhẹ nhàng. Nhưng thật sự em chẳng có lỗi gì cả lỗi là do anh quá ảo tưởng. Vì lý do em đang làm luận văn tốt nghiệp và anh là cánh tay trái đắc lực của em.
Em nói với anh rằng hôm nay em sẽ cho anh một lần được tận hưởng tình thật sự và anh cũng hứa chỉ một lần thôi không ngờ em đáp lại “ Chỉ một lần thôi sao anh?”.
Khi mất đi tình yêu mất đi người con gái mình yêu mới thấy tiếc nối. Vậy là đã 3 năm kể từ khi anh quen em. Em nói với anh rằng em không muốn bị cướp cảm xúc thêm một lần nữa. Anh và em gặp nhau ít hơn chỉ mỗi khi em tranh thủ đi làm về tạt qua nhà chơi với anh. Anh nghe mà cứ mơ hồ lẽ nào em đã không còn nguyên vẹn vì đã trót trao đời con gái cho mối nguồn cơn nên hiện thời em mới mặc cảm như vậy.
Đó cũng là lý do tại sao trong thế cục này anh sẽ mãi coi em là “Vợ” nếu có bất cứ chuyện gì xẩy ra. Ra tết bọn em cưới”. Em cũng chất vấn và anh cũng chỉ dám nói đó là bạn anh quen qua mạng thôi chứ chưa có gì cả! Có thể em không tin nhưng em cũng không làm to chuyện đơn giản vì em vẫn muốn có anh trong đời đúng không em? May mắn anh không mất em điều đó càng làm anh trân trọng và yêu em hơn em biết không? Vì hãy miễn thứ nếu có thể em nhỉ? Em đã nhiều lần gợi ý hay mình có em bé để ép gia đình anh nhưng nhiều lần anh phản đối vì mọi chuyện không dễ như vậy.
Khi đó anh hụt hẫng khôn cùng. Có nhẽ khi đó cô ấy đã yêu anh rồi nên có thể em muốn gặp cô ấy để dằn mặt hòng níu kéo anh quay về nên vẫn tin anh và em đã chia tay.
Nhìn em vui vẻ ôm bó huê hồng đỏ thắm trên tay anh cũng rất vui và hạnh phúc nhưng em vẫn chưa chính thức nhận lời yêu anh. Đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma và em dính bầu sau những lần hai đứa quan hệ mà không dùng biện pháp phòng tránh.
Một ngày anh nhận được tin nhắn của em rằng ” Em có em bé rồi ". Em chỉ phản ứng nhẹ rồi ưng nằm trong vòng tay rét mướt của anh trong ngày đông lạnh.
Anh luôn phải chuẩn bị tâm lý để nói dối cô ấy mỗi khi anh có điên thoại của em hoặc không dám nghe hoặc mấy câu cụt ngủn. Các cụ nói gieo nhân nào gặp quả đó thật sự anh cũng chột dạ nhỡ sau này mình không thể có con nữa thì sao! Nếu một lần nữa nếu em trót dính bầu anh sẽ không bắt em phải làm cái việc thất đức đó nữa anh thầm nghĩ như vậy vì anh cũng sợ sau này mình gặp nghiệp báo.
Em coi chuyện hôm đó chỉ là tai nạn và cũng không muốn nhắc tới. Em hỏi anh có sợ không anh cười và nói “ Đây đâu phải là lần đầu anh được bạn gái dắt về nhà giới thiệu chứ nên anh không sợ và vì anh không có dây thần kinh xấu hổ mà”.
Còn với cô gái kia anh nói rằng em đã là kí vãng của anh rồi. Cứ tưởng như vậy là xong nhưng nghe đâu em đã bắt đầu ngờ anh và không biết làm thế nào em có được số điện thoại của cô ấy và sau này anh mới biết hai người đã trò chuyện với nhau nhiều lần trên mạng từng lớp và cũng đã gặp cả nhau nữa vậy mà anh không hề biết gì chỉ khi cô ấy hay hỏi anh về em thì anh mới thấy lạ.
Mặc áo … Nghe đến đây anh chột dạ tại sao cô ấy lại biết chuẩn xác như vậy và không nghi gì nữa hóa ra chính là em đã nói với cô ấy anh đang ở đây. Khi đó em cũng rất tiếc nhưng anh nói sẽ mang ra tiệm nối lại. Anh dần phải quen và ưng ý sự thực này nhưng không khi nào anh không nhớ tới em! Một ngày anh nhận được một tin nhắn từ một số lạ. Nhất là khi anh gọi điện mà em không nghe máy sau đó em giảng giải là không cầm máy và đang ở cùng bạn học.
Một bộ phim cũng có chút nói về ái tình. Sau chầu cà phê em đề nghị anh đưa em qua công ty chị gái để liên tưởng tập sự.
Không biết vì quá yêu em hay quá ích kỷ anh đã khuyên em hãy dứt khoát vì nếu không sau này em sẽ khổ vì lấy người mình yêu. Mỗi khi em gọi thì máy anh đều trong tình trạng nember busy.
Trong anh sẽ là mãi hình ảnh của em cho dù sau này anh có lấy vợ! (Ảnh minh họa) Cứ nghĩ sẽ giấu em được nhưng đúng là cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra quả không sai. Kế hoạch cho buổi tối được anh vạch ra. Em cũng đã biết khi mà em đã xem trộm điện thoại của anh và đọc những tin nhắn anh và cô ấy gửi cho nhau. Vì anh nài nỉ nên em cũng cho. Trồng cây mãi thì cũng đến ngày hái quả.
Anh dự đoán đó không sai. Sau này chính anh đã gợi ý anh và em có em bé để ép gia đình anh đồng ý thì em lại là người phản đối vì em không muốn dù có lấy nhau mà lại nhận được sự ghẻ lạnh từ gia đình chồng.
Em có nhớ tấm hình em bắt anh cõng em để chụp ảnh chứ anh vẫn giữ chỉ có điều nó không còn nguyên vẹn em ạ. Nhắn tin không đáp. Em không lánh né cũng không nồng nhiệt. Anh luôn lấy lý do bận công việc để trốn tránh em và đi chơi cùng cô gái mới quen. Khi biết tin này anh rất lo lắng và em cũng vậy. Trong anh có biết bao câu hỏi mà không có câu giải đáp.
Anh cũng có kí vãng và em cũng không phải là người con gái trước tiên anh yêu. Một lần đi ăn cưới bạn học của anh ở Hải Dương anh đã rủ em đi cùng và em đồng ý với ý tưởng sau đó anh sẽ đưa em đi chơi Đồ Sơn vì em nói rất thích biển. Trong khi bố anh lại là con trưởng và là tộc trưởng có nghĩa sẽ không bao giờ đồng ý cho anh theo Đạo. Tưởng như anh sẽ không có lần nào mắc lỗi với em nữa.
Thứ 3 và anh cũng mang nó ra hiệu nối lại và đến lần thứ 4 chính tay em đã dứt và trả lại cho anh trong một lần hai dứa cãi nhau. Như vậy là đã hiểu chính thời điểm này anh và em đã tìm thấy sự đồng điệu của trái tim. Em không đòi đi chơi và anh cũng muốn vậy trong lòng luôn có lửa đốt muốn sớm chia tay em để đến với cô ấy. Nghe câu này mà anh thấy ân hận khôn cùng và thấy thương em biết bao.
Em có phản đối chút nhưng không gay gắt nên anh càng lấn tới. Em nói để mấy hôm nữa thử lại sau! Vậy là từ hôm đó mỗi khi nhắn em đều kèm theo hai chữ “Hai mẹ con” sau mỗi tin nhắn. Cô ấy: Anh nói láo có phải anh đang ở chỗ có gần đường sắt không? Anh: Không làm gì có đường sắt nào? Cô ấy: Chị em nói lúc chiều tối nhìn thấy anh ở đó mà! Anh: Chắc chị em nhìm nhầm người rồi đó! Cô ấy: Không phải chị em nói xác thực đã nhìn thấy anh ở đó đi xe màu trắng.
Trong đầu anh lúc đó chỉ có một động lực duy nhất là đạt được cái mà em đã không có được cho anh đó là sự trắng trong của một cô gái nhưng chung cục anh cũng thất bại vì cô ấy nhận ra anh đã yêu không thật lòng và đã yêu cầu chia tay như em cũng biết. Anh khi đó vừa giận vừa thương em sao hai người lại làm như vậy thà cứ nói thẳng ra còn hơn để dẫn đến tình huống khó xử này! Anh qua nhà cô ấy xin giải thích nhưng cô ấy đã khăng khăng chia tay vì anh đã lừa dối cô ấy.
Anh không bằng lòng thì cũng phải chịu vì lỗi do anh và anh cũng không xứng đáng với cô gái trong trắng ấy. Chỉ khi anh nhận được tin nhắn em muốn anh qua trường đón em anh mới nhẹ lòng.
Không biết có phải thích em hay do tức cảnh sinh tình anh đã liều dùng bàn tay tìm đến bàn tay và em đã rút tay lại. Dù rằng em chưa chính thức là của anh nhưng anh luôn lo mất em. Anh biết là anh đã sai nhưng khi đó anh không dừng lại được vì thật sự cô gái kia đã yêu anh nhưng anh vẫn chưa có được cái anh cần đó là sự sở hữu.
Mỗi khi em nói về trường chơi trong đầu anh lại ám ảnh em về với bồ và anh mường tượng ra đủ thứ chuyện. Khi em nhiều lần gợi ý chuyện mai sau của hai đứa vì ba má em cũng nóng ruột khi anh và em yêu nhau đã lâu anh cũng về nhà em chơi vài lần nhưng chưa thấy anh có quan điểm gì về chuyện hai đứa. Anh nghe mọi người nói yêu nhau mà tặng dây chuyền bạc thì tình cảm sẽ bạc như vôi.
Nhưng rồi anh cũng được làm cái việc mà anh mong muốn nhất là được tự tay đeo sợi dây cho em. Mặc dù khi đến với em anh cũng đã chuẩn bị tâm lý rồi rằng dù sao em cũng đã yêu người đó 3 năm rồi sao tránh được chuyện chung đụng nhưng anh nghe mà xót xa lòng đầy tủi hờn căm giận người con trai đó như vậy là mọi thay trước đó để có được em với anh là con số không tròn trịa rồi.
Anh vội mừng vì điều anh mong muốn đã xảy ra từ hôm đó anh quan tâm đến em nhiều hơn em nói có phải vì đứa bé không anh nói là đúng vì lần này anh sẽ không bắt em bỏ nữa nhưng nghĩ suy của em lại đi ngược với nghĩ suy của em có lẽ em hiện nay không yếu đuối như trước nữa em dọa sẽ bỏ đứa bé vì gia đình anh không ưng ý em.
Anh nhớ chiều hôm đó trời mưa khá to nhưng anh vẫn tới nơi em thực tập để đón em. Từ khi em lên tập sự anh cũng không có nhiều thời cơ để gặp em vì em nói ở nhà bác nên ngại đi chơi. Em vẫn đi cùng anh bất cứ đâu nhưng có điều anh chưa từng thêm một lần được nắm tay chứ chưa nói đến ôm hôn. Đưa em đi khám siêu âm người ta dự đoán cả ngày tháng sinh của đứa trẻ khiến em rất vui rồi đưa cho anh xem tấm hình chụp và anh đã không dám nhìn vì khi đó anh đang rối bời.
Anh biết em rất thích mà nhìn ánh mắt em anh biết điều đó. T in nhắn như có muối sát vào vết thương lòng của anh bấy lâu nay. Anh đã nói anh sẽ đeo cho em sau nhé! Em không nói gì chỉ có điều hôm sau gặp anh vẫn chưa thấy em đeo sợi dây anh tặng.
Nhưng anh chẳng biết phải làm sao vì anh đã hài lòng buông tay em rồi. Em đồng ý khiến anh như mở cờ trong lòng vì đây là lần trước nhất anh gặp em! Đúng như những gì anh mường tượng. Có nhẽ hôm nay em đã rất vui vì lần trước nhất em vượt qua được nỗi sợ hãi để tham dự vào những trò chơi mạo hiểm và em đã tin tưởng anh rồi.
Anh biết em rất buồn khi anh nói vậy nhưng vì không có sự chọn lọc nào em đã miễn cưỡng đồng ý. Trong khi yêu em anh đã bí hiểm quen và ve vãn một cô gái khác mặc dù anh biết như vậy là không đúng với em nhưng anh không dừng lại được.
Nhưng anh đều bỏ ngoài tai những điều đó ngày nay anh có em là được rồi cứ yêu đã mọi chuyện để mai tính anh hay nói với em như vậy. Khi đó anh cũng chỉ ậm ừ cho qua là anh sẽ theo em mặc dù trong thâm tâm anh biết gia đình anh khó chấp thuận việc này nhưng anh kệ vì miễn được ở bên em là được rồi.
Cái hôn vì em luôn lẩn tránh mỗi khi anh có ý định. Khi anh hỏi em gặp cô ấy làm gì em đã nói “ Để xem con bé đó có hơn em không” và câu giải đáp của em là ” Tưởng thế nào chỉ được mỗi cái nhiều thịt” vì cô ấy hơi mập trong khi em hơi gầy. Nhưng khi từ nhà cô gái kia về anh lại là của em cùng em đi chơi như chưa có chuyện gì xảy ra vì trong thâm tâm anh dù sao anh cũng sẽ không bỏ ai cả vì anh là người đa tình mà.
Khi đã mất em anh ngán ngẩm và lao vào vòng tay một người con gái khác - cô gái mà trước kia đã yêu anh - thế nhưng ở bên người con gái đó trong anh lại hiện về hình ảnh của em. Em qua nhà anh nhiều hơn rồi một lần anh đã không kiềm chế được và chiếm được thân xác em nhưng trái tim thì vẫn chưa vì em không có xúc cảm gì cũng không trách móc anh.
Nhưng khi nối lại sợi dây đã không còn được như trước nữa và đứt một lần thì sẽ có lần thứ 2. Mua tặng em bất kỳ thứ gì em thích. Anh chỉ muốn là người hàn gắn vết thương lòng và cùng em đi nốt chặng đường còn lại của cuộc thế. Vì lâu nay em nói hay nói chuyện cùng cô ấy. Nhưng có điều anh nghĩ sao nhanh vậy nhỉ mình mới chia tay mấy tháng thôi mà! Em an ủi anh hãy tìm người hợp và lấy làm vợ đi! Anh chỉ chống chế rằng khi nào em chính thức lấy chồng thì anh sẽ lấy vợ.
Anh không dám nghe ngay mà chạy ra ngoài hành lang nhưng em đã giữ anh lại chất vấn vì sao anh không dám nghe máy hay anh đang giấu em điều gì.
Anh biết em đang tự nắn gân mình để không mềm lòng với anh vì em nói vẫn chưa thật sự tin anh.
Rồi chuyển sang nấu cháo điện thoại cũng giống như hồi anh và em mới quen nhau! Anh ít có thời gian chuyện trò với em vì anh bận nói buôn điện thoại với cô ấy.
Hai thân thể hòa quyện vào nhau tận hưởng xúc cảm thăng hoa của tình ái. Em vẫn thế không né tránh cũng không nồng nhiệt vẫn bình thường như trước.
Vậy là nó đã bị quên lãng em cũng không đeo bất cứ thứ gì nữa! Công việc ngày nay không tốt anh tạm chia tay em để về quê theo đúng hoài vọng gia đình nhưng tận dụng mọi khoảng thời gian rảnh anh vẫn xuống với em dành cho em những nồng hậu của thời gian xa cách. Anh đã rủ em đi xem phim và em đã đồng ý. Trong khi anh là con trai nhưng lại không có lợi thế về chiều cao.
Thế là hết. Vậy là anh qua một ngày lễ nữa thở phào nhẹ nhõm. Anh đã viện cớ bận và em cũng không ở Hà Nội nên em bỏ qua. Sáng mai anh đi công tác sớm nên mấy anh em thuê để ngủ mai đi luôn cho tiện. Và cơ hội đã đến. Nhưng anh đã nhầm vì em nói vẫn chưa chia tay với tình nhân dù rằng cũng đã có trục trặc.
Cho đến một hôm em vô tình đọc được những tin nhắn anh gửi cho cô ấy trên mạng xã hội. Nhưng không phải vậy. Trong vòng tay em anh giật mình vì chiếc điện thoại rung lên báo hiệu có điện thoai từ cô bạn gái mới. Em ngày một bận hơn vùi đầu vào công việc thời kì dành cho anh cũng ít dần nhưng em vẫn tranh thủ mọi thời gian dành cho anh trong khi anh lại dành cho người khác.
Khi xuống Hà Nội anh đều phải xếp lịch rõ ràng thời khắc biểu để vừa được gặp cô ấy vừa được gặp em! Anh thiết nghĩ mình đang chơi một trò chơi nguy hiểm đó là trò chơi tình và nếu mọi chuyện vỡ lở anh sẽ mất quờ! Trong đầu anh cũng chỉ nghĩ là cứ thử xem nếu không hợp thì thôi cũng không sao vì anh vẫn có em mà. Mình đã chụp ảnh cùng nhau.
Một căn phòng có hai người khác giới liệu sẽ không có chuyện gì xảy ra? Anh thì đã rất yêu và muốn chiếm hữu em rồi còn em vẫn còn trong tâm trạng chưa rứt vì những tự ti chưa dám khẳng định tình cảm với anh.
Để chuẩn bị đi công tác anh đã đến nhà em và muốn ngủ lại để mai đi luôn cho tiện. Hơi bia xộc lên mũi đành bỏ dở anh nghĩ quan trọng là đã có hơi bia. Dù em đã nói với anh rằng vị trí của anh trong trái tim của em đã lung lay rồi.
Em nói muốn giữ lại và hai đứa làm đám cưới. Với những ngày thường thì chuyện anh qua mặt em rất dễ nhưng khi đến những ngày lễ thì quả tình quá khó. Có nhẽ em muốn tự tay anh đeo cho em hoặc em chưa muốn đeo nó. Chẳng cần đợi đến mai sau 8/3 anh đã qua thẳng nhà em và gửi tặng em luôn ở trước nhà nên chi không có dịp để đeo cho em lúc đó.
Anh đã cố kỉnh níu kéo vì thật sự anh rất yêu em và không muốn mất em nhưng em hiện đã không yếu mềm như trước. Em đấm anh nói không bằng lòng san sẻ chồng mình với bất cứ ai cả. Yêu nhau mà không đến được với nhau thật quá đau khổ! Lại nhớ về sợi dây chuyền bạc có mặt dây hình trái tim mà anh tặng em. Tuy không được rõ nét nhưng với con mắt nhìn người anh phỏng đoán em là cô gái dễ thương và chân không ngắn.
Sau lần trước hết ấy em sẽ không còn gì để mất nữa. Được một lúc anh đã không còn nằm riêng nữa mà đã sang hẳn giường của em. Mỗi khi em có ham muốn em đều nói và muốn được đáp ứng đó cũng là điều mà anh thích ở em! Anh càng hạnh phúc hơn khi nhận ra sự thoả nguyện của em sau mỗi lần hai đứa yêu nhau! Anh ngẫm ra một điều khi hai người có sự thăng hoa và hòa hợp về tình dục thì đó mới là tình ái thật sự.
Anh chỉ còn biết chúc phúc cho em thôi! Anh có nhớ một lần em gọi điện và nói với anh rằng: Nếu sau này em lấy chồng mà không có con thì anh phải đền cho em một đứa con của anh để em nuôi. Em luôn nói với anh rằng sẽ rất khó để em có thể mở lòng với người con trai nào nữa vì em đã phật lòng tin vào con trai. Anh không muốn bắt em phải bỏ em bé lần nào nữa! Nhiều lần đi chơi mỗi khi gặp những cặp vợ chồng bế con nhỏ em lại nhắc nếu năm ngoái mình không bỏ con thì hiện thời con chúng mình hơn 1 tuổi rồi.
Em đâu biết rằng anh đang nói dối em. Hôm sau mình ra biển lòng anh nặng trĩu nhưng vẫn phải cố gượng cười vì anh không muốn làm em buồn.
Anh lầm lũi còn em nói lời xin lỗi. Anh được em dẫn về ra mắt. Sau 14/2 là ngày quốc tế đàn bà một lần nữa anh lại lâm vào cảnh ngộ khó xử khi có đến hai cô gái đang chờ mình. Em dứt khoát và hầu như cắt giao thông với anh! Anh nhớ em muốn gặp em cũng không được muốn nói chuyện vài câu qua điện thoại.
Anh cảm nhận mình đã mất em thật rồi! giờ anh rất ân hận vì đã không biết trân trọng tình yêu. Em đã khảo tra anh và anh chỉ nói là coi cô ấy như em gái thôi. Từ hôm đó tình yêu của hai đứa mình đã bước sang trang mới.
Một lần đi chơi công viên nước về hai đứa ướt đẫm anh yêu cầu mình tìm chỗ ngơi nghỉ tắm gội em đã đồng ý. Quá hy vọng rồi thất vọng thôi.
Với anh không có ai có thể thay thế em trong anh được. Anh nghĩ chắc em chối từ khéo vì sợ người yêu ghen nên anh không trách em được.
Nhưng cái gì đến rồi cũng phải đến khi mà anh đã kiên tâm giúp em chuyển ý và hàn gắn vết thương lòng để đến với anh. Em nói xa xăm với anh về chuyện muốn anh đi học Đạo để hai đứa có thể đến với nhau vì nếu không gia đình em sẽ không ưng và em cũng sẽ không bao giờ bỏ Đạo để theo anh được.
Biết những bài thánh ca mà trước đó anh không tưởng tượng như thế nào. Em đã nói sẽ đồng ý cho anh đến với cô ấy mục đích để bù đắp cho anh vì em khi đến với anh đã không còn vẹn nguyên nhưng bây giờ khi giọt nước đã tràn ly thì anh có nguy cơ mất cả hai người con gái mà anh yêu khi cô ấy đã rứt khoát chia tay tuy nhiên em đã không bỏ anh vẫn luôn bên anh có nhẽ em đã dung thứ cho anh! Mọi nỗi đau dần cũng lành khi em luôn bên anh.
Sau vài lần chat anh hỏi xin số điện thoại của em nhưng em đã nói với anh rằng “ người yêu của em ghen lắm không cho em trò chuyện với ai “. Và tất nhiên không chút nghi ngờ gì cả. Anh xin em được xem ảnh. Bây giờ thì em đã thành của người ta rồi. Khoảng 5 tháng sau khi chia tay có lẽ mỗi khi có việc hay có chuyện gì đó em mới chủ động gọi điện cho anh hỏi vài câu.
Anh cũng hay trêu đùa em là nếu sau này em không thành vợ cả thì làm vợ lẽ của anh nhé. Gọi không nghe máy. Anh biết là em có chút buồn nhưng khi đó không lẽ anh lại đeo cho em trước cửa thì kỳ quá. Em là người theo đạo nên từ khi quen em anh đã biết đến nhà noel trong nhà Thờ. Lạ là vì nó không có trong tên trong danh bạ điện thoại của anh! Anh mở tin nhắn đọc: “ Em sắp lấy chồng còn anh thì sao?”.
Biết làm sao khi bên cạnh có hai người con gái một là nhân tình đã lâu và một bên là cô gái mới thời đoạn ban đầu? Nhưng anh vừa sáng dạ lại vừa rỡ và dường như anh đã hiện nguyên hình là thằng họ sở dù rằng anh vẫn chưa bỏ rơi em.
Môi anh tìm tới môi em nhưng em ngoảnh đi không đón nhận anh thoáng buồn vì em vẫn chưa đón nhận anh. Nhưng anh cũng không muốn chuyện đó xảy ra vì đó sẽ là nỗi xấu số của vợ chồng em! Và khi đó anh sẽ là người bị dằn vặt nhất. Nhưng lúc đó ý chí không kiểm soát được hành động anh mặc xác những lời em nói anh muốn lúc này chiếm hữu em.
Cô ấy: Ở chỗ nào thế anh? Anh: Ở khu vực đường Láng gần công ty anh. Tưởng như em đã đồng ý ưng ý tình cảm của anh rồi nhưng không phải vậy. Còn em cắt đứt mọi liên lạc. Vì yêu em anh đã nói rằng anh không quan tâm tới quá cố của em vì chính anh cũng vậy. Khi đó không biết anh chưa sẵn sàng hay vì thành kiến gia đình anh đã không vượt qua được chính mình anh đã yêu cầu em bỏ đứa bé sau này anh sẽ bù cho em mười đứa.
Anh có buồn không?. Đến hiện nay anh vẫn bị ám ảnh bởi câu nói đó của em. Đi đâu anh cũng dẫn em đi cùng. Chỉ là những câu chuyện bình thường trên mạng.
Nhưng anh gọi em không bao giờ bắt máy. Nhưng em cũng không cấm anh quan hệ. Đó là chiêu thức anh đọc được trên báo rằng thỉnh thoảng yêu cũng cần phải liều một chút! Kể từ hôm đi xem phim anh và em đã đi chơi với nhau nhiều hơn mỗi khi anh rảnh. Anh đã cất vào ngăn tủ và không tìm thấy nó nữa vì sau đó mình lại trở lại thường nhật em có hỏi anh về sợi dây nhưng anh đã không tìm thấy! Và sợi dây truyền đã không được nối lại lần nào nữa.
Khi đó anh bối rối hết sức vừa mừng vừa lo! Em hỏi anh định thế nào anh chưa giải đáp được đã chất vấn em có thật không hay em trêu anh! Anh biết khi đó em giận anh vì anh chẳng thể hiện sự mừng. Anh rất buồn chỉ mong em thay đổi. Gia đình em nói anh là người đầu tiên em đưa về khiến anh lấy làm kiêu hãnh về điều đó.
Những ngày sau đó anh và em gặp anh nhiều hơn đi chơi nhiều hơn nhưng cũng chưa một lần anh được tận hưởng cái ôm. Nghĩ mãi anh quyết định sẽ chẳng rủ ai đi chơi cả. Dẫu biết rằng chỉ vài hôm nữa em sẽ chính thức bước lên xe hoa về nhà chồng. Nhưng hôm đó anh không bận mà anh bận qua nhà tặng socola cho cô gái kia. Anh đã rất đau lòng hứa với em sẽ dần vận động gia đình chấp thuận hai đứa! Anh đã hỏi em có bỏ Đạo theo anh được không nhưng vẫn là câu nói không bao giờ trừ phi anh theo em! Anh và em lại rơi vào tình cảnh lui tới lưỡng nam biết làm sao đây lẽ nào hai đứa ưng không tiếp chuyện được bên nhau.
Và ý nghĩ đó đã thôi thúc bản năng của người đàn ông trong anh trỗi dậy. Anh đưa em đi chơi. Anh không thể giấu được em chuyện về cô ấy. Đúng như dự đoán cô ấy có hỏi anh cũng nói khách mới về anh vội chạy tới đây luôn và miệng phả hơi bia vào mặt cô ấy. Anh mặc kệ em anh chạy ra chuồng chồ gọi điện lại cho bạn gái mới.
Anh chợt nghĩ trong đầu hiện thời em đã là của anh rồi. Nhưng anh kệ. Đưa em đi ăn những món em chưa bao giờ được ăn. Nhưng khi anh xem kỹ lại số điện thoại thì anh giật mình có 5 số cuối trùng ngày sinh nhật của em thế là anh đã hiểu người nhắn chính là em và đây là số điện thoại mới của em! Tim anh như thắt lại nhưng anh vẫn phải lấy lại tĩnh tâm và nhắn lại cho em! Em nói với anh “Hai gia đình đã gặp nhau.
Anh ôm gì em vào lòng hào hển trong hơi thở những lời mật ngọt hòng dẫn em vào mê cung tình. Mặc dầu phòng có hai giường nhưng anh đã kê sát lại để nằm cạnh em cho tiện truyện trò.
Anh đồng ý vì anh cũng thích được em gọi như vậy. Em là một cô gái chân khá dài nhưng có điều em ăn vận rất ngầu kiểu tomboy.
Nhưng anh nghĩ nếu đến lúc này cô ấy sẽ nghi ngờ phải có lý do chính đáng và như đã nói trước phải ở nhà uống rượu tiếp khách thì hẳn nhiên phải có mùi rượi bia thì cô ấy mới tin.
Thật sự khi đó anh như chết đứng không biết tìm lỗ nẻ nào để chui xuống cho đỡ trinh nữ với em nhưng em có vẻ biết mọi chuyện chỉ khóc nấc lên. Mới yêu thôi đã vậy thì sau này lấy về rồi sẽ ra sao? Điều anh mong muốn nhất là em hãy dứt khoát với người bạn trai đó để có cơ hội tìm được hạnh phúc mới. Anh đã có tình cảm với em nhưng không biết tình cảm của em dành cho anh thế nào.
Mọi so sánh đều khập khiễng. Em nói nếu ai yêu em và muốn đến với em thì nép phải theo em. Mọi chuyện sẽ vẫn ổn nếu không có sự can thiệp của gia đình anh vào chuyện của hai đứa mình! Em đã bị người thân anh xúc phạm và em đã kiên quyết nói lời chia tay.
Nhưng mấy hôm sau em công nhận với anh là không phải em có em bé. Dễ thường những câu châm ngôn các cụ đã nói chẳng sai bao giờ và nó lần nữa linh ứng với anh và em! Khi tặng người tình vòng hoặc dây chuyền đều có ý muốn cột người đó lại với mình nhưng nếu xảy ra sự cố chiếc vòng bị vỡ hay chiếc dây chuyền đó bị đứt thì có phải là điểm báo không hay xảy ra với hai người? Nó xảy ra khi anh và em đang thăng hoa về thân xác thì bất ngờ sợi dây chuyền em đeo bị đứt.
Và ngày trước hết em đồng ý đi chơi với anh lại đúng là ngày Valentine sau khi anh và em về quê ăn Tết.
Đi cạnh em mà anh cảm thấy mình thật nhỏ bé. Mọi việc càng lạ lùng trong khi anh làm gì ở đâu cả hai đều biết và anh đã nghĩ đến cảnh huống cả hai cô đang trơi chò mèo vườn chuột đây.
Anh vẫn nói em là ý trung nhân trước của anh và hiện giờ chia tay rồi. Anh cũng không dám hỏi em về tình ái của em ngày nay ra sao vì anh không muốn biết.
Sau một hồi vật vã anh cũng làm được cái việc khá khó khăn đó là cởi được chiếc áo giáp rút cục trên người của em thì anh khựng người lại khi em đã khóc nấc lên những giọt nước mắt lăn tròn trên má thấm ướt chiếc gối. Chặn facebook. Buồn có. Anh nghĩ chắc ai đó nhắn nhầm. Anh và em chưa chính thức là của nhau nhưng em đồng ý hai đứa chung phòng có điều khác giường.
Em đòi về và nói sẽ không bao giờ qua nhà anh nữa. Yêu nhau là vậy nhưng cái gì ăn nhiều quá cũng chán và anh cũng vậy. Mình trở về Hà Nội sớm hơn dự định.
Một ngày em nói sẽ lên Hà Nội chơi và anh đề nghị được ra bến ô tô buýt đón em.
Chúng mình tuồng như đã thành một cặp rồi. Em đã giận anh vì đã không tặng Socola cho em. Anh đã qua cửa hàng tạp hóa mua một lon bia thông thường trong buổi nhậu anh có thể uống hết 5 đến 7 lon bia nhưng không biết lúc đó thế nào mà uống được nửa lon đã không vào được.
Anh đã nói láo cô gái mới rằng anh phải tiếp khách ở quê xuống nên sẽ đến muộn nên cô ấy không chút nghi ngờ và cứ chờ anh. Anh nhớ hôm đó Valentine vì trong dịp tết và em chưa lên kịp em muốn anh về nhưng anh đã nói dối là anh bận và sẽ xuống đón em sau.
Anh nghe vừa vui vừa buồn nhưng vẫn hài lòng và trong thâm tâm anh muốn nếu thật sự có chuyện đó xảy ra anh vẫn muốn em sẽ nuôi đứa con của hai đứa mình.
Cũng một phần vì sức ép gia đình bắt anh phải chia tay em và tìm người con gái khác! Được giới thiệu người nọ người kia nhưng anh chẳng có hứng nhưng vì đơn chiếc một mình và xa em nên anh đã chuyện trò với một cô gái qua mạng xã hội mà anh quen trước đó và lâu không nói chuyện. Anh cũng ậm ừ cho qua nhưng trong thâm tâm anh rất lo vì gia đình anh cũng đã biết anh yêu một cô gái theo Đạo.
Cũng giống những cặp ý trung nhân khác ở tuổi teen như em. Nhưng cô ấy đâu biết được khi đó anh đang nằm trong vòng tay rét mướt của em.
Gần 22h anh mới nhấc bước đi về được và phóng như điên tới nhà cô ấy. Điều đó làm anh đớn đau vô cùng vì anh đã yêu em rất nhiều rồi. Em đã từng kể với anh rằng người bạn trai đã phản nghịch em để dành tình cảm cho chính cô bạn thân của em. Thế là anh chuẩn bị lên mạng tìm cửa hàng bán hoa online đặt một bó hoa hồng theo yêu cầu của em! Anh đã rất vui khi nhận được tin nhắn của em rằng đã nhận được bó hoa và em rất thích.
Anh lại có cơ hội để tỏ bày tình cảm của mình. Anh: Em à! Cô ấy: Anh đang ở đâu vậy? Anh: Anh đang ở Nhà nghỉ gần công ty.
Tình ái của hai đứa mình cứ thế đi qua những tháng ngày hạnh phúc vui có. Anh đã thề sẽ không bao giờ phản em nữa sẽ không lần nào nữa nhưng kể từ đó em đã trưởng thành hơn trở nên cô gái cứng rắn hơn đó cũng là điều mà anh mong muốn.
Em nhắn “ Em lấy chồng rồi mà”. Chuyến du lịch ngắn ngủi chấm dứt trong anh sự thất vọng trái với những hào hứng ban đầu. Em gửi cho anh tấm hình chụp bằng điện thoại. Lúc có biện pháp lúc không vì em là cô gái trẻ nhiệt huyết và nồng nhiệt.
Em nói từ hiện giờ sẽ gọi anh bằng “Chồng” và anh phải gọi em là “Vợ”. Ngày 8/3 năm đó anh quyết định sẽ có món quà đặc biệt để tặng em và sẽ đãi đằng hết tình cảm của mình.
No comments:
Post a Comment